📖 Đọc truyện chữ

Khi Tình Yêu Phai Mờ - Ức Hoa

Khi Tình Yêu Phai Mờ - Ức Hoa
0 chương
⌨️ Mẹo sử dụng trình đọc Hỗ trợ phím tắt trên máy tính
/ A Chương trước
/ D Chương sau
J Cuộn xuống một màn hình
K Cuộn lên một màn hình
F Bật / tắt chế độ Focus
M Mở danh sách chương
T Đổi nền sáng / tối
R Reset layout đọc
Esc Đóng popup / thoát Focus

Tên gốc: 爱意阑珊

Nguồn: Trường bội

Số chương: 73 chương

Thể loại: Gương vỡ lại lành, 1vs1, HE

Thiên tài mắc chứng sợ xã hội công × Ôn hòa, mềm mại thụ

Chu Yến Lễ × Lục Trì

Tóm tắt

Vào năm thứ mười lăm bên nhau, tôi cảm thấy như mình không còn yêu người ấy nữa.

Văn án

Mười bảy tuổi, Chu Yến Lễ trầm lặng, ít nói, sống khép kín và u tối, là một thiếu niên thiên tài có tính cách khác thường

Mười bảy tuổi, Lục Trì cởi mở, khỏe khoắn, tràn đầy sức sống, là một thiếu niên phóng khoáng, không sợ hãi

Khi ấy, họ khác biệt hoàn toàn nhưng lại như sinh ra để dành cho nhau. Yêu cuồng nhiệt, yêu đến long trời lở đất, giống như trên đời này không có điều gì có thể khiến chân tình chùn bước.

Nhưng rồi cuộc đời rẽ sang hướng khác. Vị bác sĩ thiên tài vì tình yêu mà cánh tay phải không cầm được dao mổ, còn thiếu niên từng sống phóng túng cũng từ đó thu lại tính cách của mình.

Ba mươi hai tuổi, Chu Yến Lễ bò ra khỏi đáy vực cuộc đời, danh tiếng lẫy lừng, phong quang vô hạn

Ba mươi hai tuổi, Lục Trì rơi xuống vực sâu của sinh tồn, tầm thường vô danh, chìm lẫn giữa biển người mênh mông

Gặp nhau từ khi còn non nớt cũng không tránh khỏi việc tình cảm phai nhạt, cùng nhau trải qua những năm tháng khó khăn cũng không tránh khỏi cảm giác mệt mỏi sau bảy năm. Từ chỗ hiểu nhau không cần nói, đến lúc chẳng còn gì để nói với nhau, thực ra cũng chỉ mất hơn mười năm. Khi tình cảm đã nhạt đi, không ai có thể giữ mãi những yêu thương cũ để sống hết đời.

Trong một đêm đông lạnh lẽo, Lục Trì ngồi rất lâu trong xe, trên tay kẹp một điếu thuốc chưa châm. Bỗng có người gõ vào cửa kính. Khi anh hạ cửa sổ xuống, anh nhìn thấy người yêu của mình trong bộ vest chỉnh tề. Trong sự im lặng giữa hai người, Lục Trì nghe Chu Yến Lễ nói bằng giọng kiềm chế:

“Chúng ta chia tay đi.”

“Anh không thể chịu đựng thêm được nữa rồi.”

Cuộc đời trớ trêu ở chỗ, đến tận lúc này, Lục Trì mới nhận ra mình vẫn còn yêu Chu Yến Lễ.

Review của editor: Nói thật cả bộ truyện giống một cuộc hôn nhân dài đang được mổ xẻ từ bên trong, là câu chuyện về hai người yêu nhau quá lâu, suýt nữa đánh mất nhau, rồi học lại cách yêu từ đầu. Cái t thích nhất là cảm giác trưởng thành của hai người.

Chu Yến Lễ là kiểu thiên tài, giỏi nhưng luôn mang trong mình cảm giác không xứng đáng, sợ bị bỏ rơi vì quá khứ của ảnh. Lục Trì thì kiểu dịu dàng, vì yêu mà dốc cạn bản thân cho Chu Yến Lễ. Tình yêu của cả hai không còn là cảm xúc bùng nổ của tuổi mười bảy, mà là lựa chọn ở lại sau mười mấy năm, là học cách cân bằng giữa công việc và cuộc sống, giữa yêu người và yêu mình. Cả câu chuyện là quá trình cả hai cùng thay đổi, cùng đối diện với nỗi sợ của mình rồi học lại cách ở bên nhau. Tóm gọn lại “Sau tất cả, vẫn là anh.”

Note nhỏ cho nhưng ai sợ ngược

Đây là một câu chuyện mang tính chữa lành(nhưng vẫn có một chút nhói), từ đầu đến cuối, cả công lẫn thụ đều yêu nhau sâu đậm, và chỉ yêu mỗi nhau.

🚩 Báo lỗi chương

Báo lỗi nếu chương thiếu ảnh, ảnh không tải, sai nội dung hoặc lỗi định dạng.

🍯 Có thể bạn cũng muốn đọc

Gợi ý truyện cùng chuyên mục hoặc mới cập nhật.

💬 Bình luận

Trao đổi cảm nhận về chương đang đọc.

⚙ Cài đặt đọc

Giao diện
Truyện chữ
Chiều rộng
Đã cập nhật
📖 Truyện đang đọc
Đang kiểm tra lịch sử đọc...