Tác giảHúy
Thể loạiNgôn Tình, Sủng, Khác
NguồnTruyện Chữ
Lượt xem∞ 5,056
Tình trạngHoàn thành
Số chương70 chương
Cập nhật3 ngày trước
Chương mới nhấtChương 70: Ngoại truyện 2

GIỚI THIỆU TRUYỆN

• Tác giả: Húy

• Biên tập: Min

• Thể loại: Hiện đại, trâu già gặm cỏ non, thanh mai trúc mã, ngọt ngào, HE

• Độ dài: 68 chương chính văn + 2 phiên ngoại

• Vai chính: Nhiếp Dịch, Tống Hi

Giới thiệu vắn tắt

Lần đầu tiên gặp mặt Nhiếp Dịch, Tống Hi khi ấy vẫn còn nhỏ.

Cô bé nịnh nọt bợ đít gọi anh một tiếng: “Anh Nhiếp Dịch!”

Thế mà Nhiếp Dịch lại bảo: “Vẫn nên gọi chú đi.”

Sau mười mấy năm trời gọi chú, bỗng một ngày, Nhiếp Dịch đột nhiên không muốn để cô gọi thế nữa.

Tống Hi không sao hiểu nổi: “Chú lớn tuổi vậy, thật tình nên gọi chú mà!”

Sắc mặt Nhiếp Dịch trầm xuống, ‘bụp’ một tiếng tắt đèn đi, trong bóng đêm anh cắn răng gằn: “Hôm nay không để em gọi một tiếng ‘anh’ thì anh thất bại rồi.”

*

Nhà ăn của Thiểm Động Video nổi tiếng khó nuốt, các nhân viên đều phải vừa ăn vừa mở video của blogger ẩm thực nhà mình thích lên xem mới ăn nổi.

Một hôm, blogger ẩm thực nọ đăng một video cuối cùng lên, thông báo đã tìm được người ăn cơm cùng rồi, phải khóa tài khoản thôi.

Ở cuối video đó quay chớp nhoáng một người đàn ông đang ngồi ăn cơm.

Các nhân viên của Thiểm Động Video ai nấy đều há hốc mồm, mém chút nữa phọt hết cơm trong miệng ra—-

Shhhh! Đấy không phải là Sếp lớn của chúng mình đấy sao!

🍁Ngọt ngào, chữa lành

🍁Tìm kiếm diễn viên: Tống Hi, Nhiếp Dịch

🍁Tóm tắt trong một câu: Gọi chú gì mà chú, gọi anh đi.

🍁Tag: Tình yêu đô thị, nghiệp giới tinh anh, cận thủy lâu đài, hơn kém nhau 10 tuổi.

DANH SÁCH CHƯƠNG

70 chương
Trang 1/1 · 100 chương/trang
Chương 1: “Đôi mắt người nọ chạm mắt cô một thoáng, cô lại nhớ đến năm mười tám nọ.” lazy Chương 2: Tống Hi còn đang lâm vào cảnh ngây người, theo bản năng cũng mở miệng gọi: ?��Chú nhỏ.” lazy Chương 3: Nhiếp Dịch cũng không bận lòng, vỗ về mái đầu mềm mại của cô: ?��Đi nào, đi chơi với chú nhỏ.” lazy Chương 4: Chỉ có Tống Thạch, thật sự nhìn cô trưởng thành lazy Chương 5: Nhiếp Dịch nhíu mày đứng trước người cô, trầm giọng nói: ?��Gỡ tay ra.” lazy Chương 6 lazy Chương 7: “Sếp Nhiếp?” Nhiếp Dịch nhướng mày lazy Chương 8: Tống Hi tuyệt vọng suy nghĩ, Trần Cẩn Du chết rồi, trên đời này sẽ chẳng còn ai có thể cứu được cô cả lazy Chương 9: “Thì là, tay làm hàm nhai đó, là một loại trạng thái khi đạt đến đỉnh sinh lý, bình thường cậu không có à?” lazy Chương 10: “Vị trưởng bối Nhiếp Dịch này, thật sự đang đặt bản thân anh lên hàng cha chú rồi.” lazy Chương 11: “Tống Hi vội xua tay: "Không quá quen….” Cùng lúc đó, Nhiếp Dịch mở miệng: ?��Quen.” ” lazy Chương 12: “Nhiếp Dịch nói: "So do you love him?”” lazy Chương 13: Nhiếp Dịch khụ một tiếng: "Khi nào thì cháu định đứng dậy?” lazy Chương 14: Tại sao sau khi nghe thấy Tống Hi một mình về nhà, thì anh lại không vui vậy? lazy Chương 15: “Cậu không phải là…có ý gì với Tống Hi đấy chứ?” lazy Chương 16: Lên phòng lấy đồ dùng dành cho hai ngày sắp tới xuống đây, tôi chờ lazy Chương 17: Chú muốn nuôi cháu như con gái mình sao? lazy Chương 18: Sau này cậu nhớ đối xử với chú nhỏ của tớ tốt vào đó, không kết hôn cũng không sinh con, sau này về già phải làm lazy Chương 19: Dù sao ngài cũng là bậc cha chú… lazy Chương 20: Một chiếc quần lót lấm tấm ngôi sao màu xanh lam nhạt đập vào trong mắt lazy Chương 21: Nhiếp Dịch: Tan họp đừng đi, đến văn phòng của tôi lazy Chương 22: “Tiếc là dạo gần đây chú ấy có bạn gái rồi.” lazy Chương 23: Đừng để ý đến việc nắm tay thế nào, cậu thử làm xem, cậu có dám không hả? lazy Chương 24: Chờ qua năm về rồi hẵng nói sau vậy, làm thiệt nhiều món cho anh, để bồi bổ anh là được rồi lazy Chương 25: Nhiếp Dịch: Học ai đấy Tống Hi: Học chú cả đấy lazy Chương 26: “Đừng có động, đông người lắm.” Nhiếp Dịch ấn vào lưng cô lazy Chương 27 lazy Chương 28: Nhiếp Dịch lại đi lên một bước, chen đầu gối vào giữa hai chân cô lazy Chương 29: Tống Hi nói những lời tự đáy lòng: "Chú tựa như chú ruột của cháu vậy.” lazy Chương 30 lazy Chương 31: Nhiếp Dịch véo cằm cô, dịu giọng lại: "Nghe lời nào, rửa mặt đi đã.” lazy Chương 32: Nhiếp Dịch thầm than, giọng điệu cũng mềm mại hơn: ?��Lúc bị đánh, sao không tìm tôi?” lazy Chương 33 lazy Chương 34 lazy Chương 35 lazy Chương 36: Người đẹp, rượu ngon đều có đấy, buổi tối còn được nếm món ngon nữa, có gì mà phiền. lazy Chương 37: Chẳng lẽ độc thân khiến người ta trẻ tuổi hơn? lazy Chương 38: Tôi không phải là chú nhỏ của em, em thật sự nghĩ là tôi thiếu cháu gái, nên mới để cho em chiếm cái hời ông chú nà lazy Chương 39 lazy Chương 40 lazy Chương 41: Chú chở cháu về nhà đi mà, được không? lazy Chương 42: Nhưng sự thật ở ngay trước mắt, tôi già rồi lazy Chương 43: Mẹ em gọi em như thế vì em là bé cưng của dì, còn tôi gọi em… lazy Chương 44 lazy Chương 45 lazy Chương 46 lazy Chương 47 lazy Chương 48 lazy Chương 49 lazy Chương 50 lazy Chương 51 lazy Chương 52 lazy Chương 53 lazy Chương 54 lazy Chương 55 lazy Chương 56 lazy Chương 57 lazy Chương 58 lazy Chương 59 lazy Chương 60 lazy Chương 61 lazy Chương 62 lazy Chương 63 lazy Chương 64 lazy Chương 65 lazy Chương 66 lazy Chương 67 lazy Chương 68: Hoàn chính văn lazy Chương 69: Ngoại truyện 1 lazy Chương 70: Ngoại truyện 2 lazy